Bỏ qua tới nội dung
Marcus LabsMarcus Labs
Tất cả bài viết
8 phút đọc

Giữ đều thói quen tập luyện khi động lực biến mất

Ai cũng bắt đầu tập vào một ngày đẹp trời. Nhưng thói quen lại được quyết định vào những ngày tệ — buổi tối mệt rã, tuần lễ hỏng bét, sáng trời mưa mà có bỏ tập cũng chẳng ai biết. Chính những ngày đó mới là cuộc chơi thật.

#fitness#habits#motivation
Ảnh bởi David Kanigan — Pexels

Lời khuyên quen thuộc là hãy đi tìm thêm động lực. Xem một video, đọc một câu truyền cảm hứng, tưởng tượng ra phiên bản mình chăm tập. Cách đó hiệu quả chừng bốn ngày. Rồi cái mới mẻ nhạt đi, bạn quay về chỗ cũ, chỉ khác là giờ còn kèm thêm cảm giác áy náy.

Cách nhìn hữu ích hơn là: động lực không phải thứ tài nguyên có thể tích trữ. Nó là tâm trạng. Nó đến không báo trước, đi cũng vậy, và chẳng có nghĩa vụ gì phải xuất hiện vào tối thứ Ba. Nếu việc tập của bạn phụ thuộc vào nó, việc tập sẽ ổn định ngang với tâm trạng của bạn — tức là không ổn định lắm.

Vì sao động lực tụt, và vì sao đó là chuyện bình thường

Động lực là hệ quả của những thứ bạn không kiểm soát hết: giấc ngủ, áp lực, ngày làm việc diễn ra thế nào, ăn uống có tử tế không, thời tiết, mùa trong năm. Tuần nào mọi thứ ăn khớp, bạn thấy mình làm gì cũng được. Tuần nào ba trong số đó trục trặc, vẫn bài tập ấy lại thành một gánh nặng.

Chuyện đó xảy ra không có nghĩa là bạn đang hỏng ở đâu. Bạn không mất kỷ luật, cũng chẳng lười. Bạn chỉ đang trải qua biên độ bình thường của một con người. Sai lầm nằm ở chỗ diễn giải một tuần thiếu động lực thành bằng chứng rằng mình không thuộc kiểu người chăm tập — chính cách diễn giải đó mới giết chết thói quen, chứ không phải mấy buổi tập bị bỏ.

Quy tắc buổi tập tối thiểu

Đây là thói quen hữu ích nhất trong cả bài, nên nói trước. Quy tắc: những hôm không muốn tập, bạn được phép tập đúng năm phút rồi dừng. Không phải một buổi tập rút gọn — đúng nghĩa năm phút, và dừng lại là một kết cục hoàn toàn hợp lệ.

Thực tế là bạn hiếm khi dừng thật. Phần đắt đỏ nhất là khởi động. Khi người đã nóng, đã cử động, đã mặc sẵn đồ tập rồi thì tập tiếp gần như không tốn gì thêm, và phần lớn buổi năm phút lặng lẽ kéo dài thành hai mươi. Nhưng cách này chỉ hiệu quả nếu quyền được dừng là thật. Nếu năm phút chỉ là một mẹo bạn tự lừa mình, tới tuần thứ ba bạn sẽ hết tin.

Còn những hôm bạn dừng thật ở phút thứ năm, buổi đó vẫn được tính. Năm phút giữ nguyên vẹn cái danh tính: bạn vẫn là người có tập, chỉ là hôm nay tập ngắn. Một buổi bỏ hẳn lại nói điều khác.

Giảm ma sát trước cái động tác đầu tiên

Gần như mọi buổi tập bị bỏ đều mất trong mười phút trước khi bắt đầu, chứ không phải trong lúc tập. Nghĩ xem hôm nay tập gì, đi tìm quần áo, chọn giờ, mặc cả với chính mình — mỗi bước là một cơ hội nhỏ để bỏ cuộc. Bỏ bớt các bước thì bỏ luôn được phần lớn thất bại.

  • Soạn sẵn quần áo từ tối hôm trước, để chỗ nào mà đi ngang là phải nhìn thấy.
  • Tập cùng một khung giờ mỗi ngày. Giờ cố định cắt đứt màn mặc cả hằng ngày về chuyện tập lúc nào.
  • Tập cùng một chỗ. Góc phòng đó dần thành tín hiệu; bước vào là quy trình đã khởi động trước cả khi bạn quyết định gì.
  • Chốt bài tập từ trước, hoặc để thứ khác chốt giúp. Việc chọn còn mệt hơn việc tập.
  • Để dụng cụ ở nơi nhìn thấy. Tấm thảm trải sẵn trên sàn được dùng nhiều hơn hẳn tấm thảm cất trong tủ.

Chẳng có điều nào nghe hoành tráng cả. Đó mới đúng là vấn đề. Sự đều đặn được dựng lên từ những điều chỉnh tầm thường, mỗi thứ gỡ đi một lý do để dừng.

Theo dõi chuỗi ngày, nhưng đừng thờ nó

Một bản ghi nhìn thấy được về các buổi tập có tác dụng lớn hơn ta tưởng. Đánh dấu một ngày đã xong cho bạn phần thưởng nhỏ ngay lập tức, trong khi phần thưởng thật của việc tập phải vài tháng nữa mới tới; và một hàng dài những ngày đã đánh dấu thì khó vứt bỏ hơn hẳn một tờ lịch trống.

Khi chuỗi ngày quay ra chống lại bạn

Cái bẫy ở đây là tính cầu toàn. Chuỗi 40 ngày biến thành thứ phải bảo vệ, nên lỡ một hôm là cảm giác như vừa phá hỏng cái gì đó chứ không phải tạm dừng. Rồi người ta bỏ hẳn — chuỗi tiêu rồi, tập tiếp làm gì — một kết luận khá lạ, xét việc đã có 40 buổi diễn ra và chỉ một buổi không.

Một thước đo dễ thở hơn: đếm số buổi trong tháng, đừng đếm số ngày liên tiếp. Mười sáu buổi một tháng là tháng tốt, dù chúng liền mạch hay rải rác. Cơ thể phản hồi với tổng số buổi, không phản hồi với vẻ gọn gàng của tờ lịch.

Sự đa dạng không phải thứ xa xỉ

Chán là lý do bị đánh giá thấp khiến người ta bỏ tập. Vẫn bài hai mươi phút đó, bốn buổi một tuần, suốt hai tháng, tới lúc nó thôi là buổi tập mà thành việc vặt bạn đã thuộc lòng hình dạng. Bạn không ngán phần gắng sức — bạn ngán phần lặp lại.

Đổi bài là cách giải quyết rẻ tiền. Khác động tác, khác thứ tự, khác tỷ lệ tập và nghỉ. Nó giữ lại một chút bất ngờ, đủ để việc bắt đầu giống một sự kiện nhỏ thay vì một tập phim chiếu lại. Nó cũng trải tải lên nhiều nhóm cơ hơn, thường là tử tế với khớp hơn so với việc nện mãi một kiểu vận động.

Đó đúng là lý do các bài tập ngẫu nhiên hợp với tập tại nhà: bạn chỉ việc có mặt, đã có thứ chọn bài giúp bạn, và phần chọn lựa — thứ âm thầm ăn mòn động lực — không bao giờ xảy ra.

Cách quay lại sau khi đứt quãng

Ai rồi cũng có lúc đứt chuỗi. Ốm, đi công tác, một tháng căng việc, một tuần đơn giản là không tập được. Quay lại là một kỹ năng, và nó còn giá trị hơn việc chưa từng bỏ buổi nào.

  1. Tập lại ngay hôm bạn nhận ra, đừng đợi thứ Hai. Chờ một vạch xuất phát sạch sẽ chỉ kéo dài quãng đứt mà chẳng được gì.
  2. Tập ngắn và nhẹ. Buổi đầu quay lại là để có mặt, không phải để lập thành tích. Năm tới mười phút đã là thành công trọn vẹn.
  3. Cứ chuẩn bị tinh thần là sẽ yếu hơn trước. Bạn không làm lại từ đầu; vài buổi thường đủ lấy lại phần lớn những gì quãng nghỉ ngắn đã lấy đi.
  4. Đừng tính sổ. Đừng cố tập bù cho những buổi đã lỡ — làm vậy biến một quãng đứt nhỏ thành một tuần hành xác và một quãng đứt thứ hai ngay sau đó.
  5. Tìm xem cái gì đã gãy. Nếu cứ vài tháng lại đúng một thứ làm bạn trật nhịp, thứ cần chỉnh là lịch tập, không phải ý chí.

Một lời về việc nhẹ tay với chính mình

Những người tập được nhiều năm không kỷ luật hơn những người bỏ sau sáu tuần. Họ chỉ ít khắt khe với bản thân hơn trong những tuần không trọn vẹn. Tự trách nghe có vẻ tích cực nhưng hiếm khi hữu ích: nó biến việc tập thành nguồn cơn của cảm giác tội lỗi, mà thứ gây tội lỗi thì người ta né.

Hãy nhắm tới mức đủ tốt, lặp lại đều. Một buổi tập làng nhàng làm vào ngày tệ còn giá trị hơn buổi hoàn hảo bạn lên kế hoạch rồi bỏ. Tính cả năm, kết quả được làm nên từ chính những buổi nhàm chán ấy.

Một lưu ý thực tế: nếu bạn có bệnh tim mạch, vấn đề về khớp, đang chấn thương, đang mang thai, hoặc đã lâu không vận động, hãy hỏi bác sĩ trước khi bắt đầu hay tập lại. Bài này nói về chuyện giữ đều, không nói về việc điều gì an toàn với cơ thể riêng của bạn — phần đó cần một người có thể trực tiếp thăm khám.

Câu hỏi thường gặp

Bao lâu thì thói quen tập luyện mới thành nếp?
Lâu hơn con số hai mươi mốt ngày người ta hay nhắc, và chênh lệch nhiều tùy người, tùy thói quen phức tạp tới đâu. Phần lớn thấy sáu tới tám tuần đầu là quãng thật sự tốn sức, sau đó việc có mặt cần ít đắn đo hơn hẳn. Giảm ma sát — cố định giờ, cố định chỗ, soạn sẵn quần áo — rút ngắn quãng đó tốt hơn là cố gắng gồng.
Nên tập ngắn hay bỏ luôn buổi đó?
Gần như luôn là tập ngắn. Một buổi năm hay mười phút giữ được nhịp sinh hoạt và cảm giác mình vẫn là người có tập, đó mới là thứ đưa bạn qua một tuần tệ. Nó cũng có giá trị thể chất thật. Bỏ hẳn thì vừa mất buổi đó, vừa khiến buổi sau dễ bỏ hơn.
Mất động lực suốt mấy tuần rồi thì làm gì?
Hạ mục tiêu xuống mức gần như quá dễ — năm phút, hai buổi một tuần — và duy trì tới khi việc có mặt trở lại thành chuyện thường. Đổi kiểu tập cũng thường có tác dụng, vì phần lớn cái ta gọi là mất động lực thật ra chỉ là chán một bài tập đã quá quen. Nếu sự uể oải đó lan ra ngoài chuyện tập, ảnh hưởng cả giấc ngủ, ăn uống và tâm trạng nói chung, thì nên nói với bác sĩ.

APP LIÊN QUAN

Để app chọn bài tập giúp bạn

Random Workout Challenge tự chọn một buổi tập tại nhà cho bạn, nên phần đắn đo không bao giờ xảy ra và sự đa dạng có sẵn trong đó. Không cần dụng cụ, miễn phí, không bắt đăng nhập.

BÀI VIẾT KHÁC